Gửi nhà thơ Trần Đăng Khoa!


------
Trước hết cần phải khẳng định rằng, Đảng và Nhà nước và các cơ quan chức năng luôn lắng nghe những ý kiến đóng góp của mỗi người dân trong cả nước nhằm khắc phục hạn chế, khuyết điểm, hướng đến xây dựng một xã hội dân chủ hơn, công bằng hơn, văn minh hơn. Có câu "nghe tiếng gà gáy chưa chắc là trời đã sáng" và con người không phải là thần thánh nên ai cũng có thể mắc sai lầm, khuyết điểm. Anh, tôi hay bất kỳ ai góp ý cho các cơ quan, tổ chức, đều được trân trọng. Tuy nhiên, những đóng góp phải dựa trên sự thật khách quan, trên cơ sở luật pháp và đối với người Đảng viên như anh thì điều kiện cần và đủ nữa đó là tính xây dựng trong tham gia phản biện xã hội.

Những năm gần đây, không hiểu sao anh lại hay dùng cái cảm tính màu xám xịt của mình để rồi thường xuyên lấy những hiện tượng và quy chụp, kết luận đó là bản chất của vụ việc? Anh từng đăng bài kích động đánh Trung Quốc khi tàu Hải Dương 8 của họ xâm  phạm bãi Tư Chính; nghi ngờ về kết quả chống dịch Covid-19 của đất nước ta, trong khi cả thế giới nhìn về Việt Nam với ánh mắt ngưỡng mộ thì anh lại cúi gập đầu để nghi ngờ là tàu ở sát ta, họ bị nhiều thế, chết nhiều thế mà ta không làm sao?

Mới đây, anh hùa với đám dân chủ cuội để xuyên tạc vụ án Hồ Duy Hải, kẻ giết người man rợ; đồng ý là quá trình điều tra còn có kẻ hở nhưng rõ ràng là bản chất của vụ án giết người là không thay đổi. Anh đã được xem hồ sơ vụ án hay chưa? Tại sao anh thay quan toà để chụp cho các cơ quan thuộc ngành tư pháp là xử oan sai? Ngày xưa khi còn là cậu bé, anh đã vụt sáng để trở thành thần đồng thi ca; có lẽ lúc đó thì Thánh thơ, Tiên thơ như Lý Bạch, Đỗ Phủ sống lại cũng phải ngửa mặt lên trời mà than rằng: Thi đáo Đăng Khoa thất thịnh Đường! Tiếc là tài sớm nở tối tàn, anh mãi chỉ là cậu bé thần đồng không chịu lớn, cả về thi ca, tư duy, nhận thức về chính trị xã hội! Có thơ than rằng:

Đau lòng "hạt gạo làng ta"
Nhiễm nhiều "hoá chất" thành ra thế này
Đánh tàu mưu kế anh bày
Để giữ biển đảo, đúng tay dở người
Cô vít cả nước vẫn cười
Anh cho là giấu vì tàu gần ta
Bỏ thơ sang đánh người nhà
Vụ Hồ Duy Hải anh là "thánh nhân"
Thợ thơ lại thích cầm cân
Bỏ qua tất cả chỉ cần vân tay
Khuyên anh tôi nói câu này
Cuối đời đừng học mấy tay trở cờ
Nếu không "chết cả cá cờ"
Cua không còn có cái bờ mà ngoi.
----------
Gửi nhà thơ Trần Đăng Khoa! Gửi nhà thơ Trần Đăng Khoa! Reviewed by Cờ đỏ sao vàng on tháng 6 22, 2020 Rating: 5

Facebook

Được tạo bởi Blogger.