SỰ THẬT ĐẰNG SAU ÁNH HÀO QUANG NƠI XỨ THIÊN ĐƯỜNG



Nhân chuyện Nai Tộc bên mẽo đang biểu tình đòi mở cửa tiện Nai. Và nhìn lại đất nước mình mọi ngành nghề hầu như mở của gần hết, và chả có ai biểu tình để đòi mở của cả, vậy xem ra mới thấy ai dân chủ hơn ai, và chế độ choa biết lắng nghe ý kiến người dân hơn là bọn sài lang đế quốc. Cho tới hôm nay Việt Nam vẫn không có một người chết vì cô veo cô vít, chỉ duy nhất đường bay thương mại quốc tế chưa hoạt động được vì bọn nước ngoài chống dịch như hạch. Nếu ai mà cũng chống dịch tốt như Đảng Choa thì nền kinh tế thế giới mở cửa lâu rồi. Ngay như thằng ăng lê nặng như con bò mộng, phổi chết tới 90% mà choa vẫn giành được lại mạng sống, chứ ở Anh chắc nhà nó làm giỗ 100 ngày rồi...

Chuyện giàu nghèo ta và tây

Đám vịt kiều bên mẽo bình thường luôn chê bai đất nước, tự hào tháng làm mấy ngàn đô, rút cuộc đói vỡ mồm trong mùa dịch bệnh, tiệm kinh doanh đóng cửa hàng loạt, lại thêm quả combo biểu tình không sml mới lạ. Đợt dịch vừa qua có những gia đình gốc việt không đủ tiền để nhận tro cốt người thân chứ nói gì tới tiết kiệm, chính cái chủ nghĩa tư bản nó đã bât người ta nai lưng ra như một cỗ máy để lao động hết công suất, và khi bạn trả đủ số nợ thì đường tới địa phủ không còn xa.

Ngược lại ở Việt Nam lại khác, người nông dân tuy không có những khoản tiền tích cóp lớn. Nhưnh họ không bao giờ bị đói vì lương thực thực phẩm vùng nông thôn đa phần họ đều sản xuất được, dịch bệnh nhà nước lo cho gần hết từ cách ly, thực phẩm tới chữa trị hầu như miễn phí hoàn toàn.

Việt Nam tuy là nước đang phát triển, nhưng hầu như những vùng quê Việt Nam sự cân bằng giàu nghèo không chênh lệch. Và tất nhiên rất ít gia đình ở nông thôn Việt Nam thiếu đói " trừ lười nhác không chịu làm, hoặc gia cảnh khó khăn do bệnh tật". Nhưng ớ các nước tư bản phát triển lại khác những đô thị hiện đại , nhưng sự phân hóa giàu nghèo ớ nông thôn lại một cách rõ rệt. Ở Việt Nam việc đầu tư giữa nông thôn và thành thị luôn được làm một cách có khoa học, tránh xảy ra nơi giàu không hết nơi lần không ra. Hệ thống y tế hầu như đều có mặt ở cấp xã, hệ thống điện đường trường trạm phủ sống gần như cả nước và những tình trạng đói nghèo xác xơ như trên thế giới hầu như không còn trên mảnh đất này. Đó là một trong những ưu điểm của mô hình chủ nghĩa xã hội, khi của cải của đất nước được đầu tư dàn trải đều trên đất nước và ai cũng có quyền được hưởng thụ.

Mặt trái của tư bản

Ở đâu có đấu tranh thì nơi đó có bất công, và hàng triệu người da đen nước Mỹ đang bị đổi xử bất bình đẳng, phân biệt chủng tộc, và nạn nghèo đói vẫn búa vây họ, dù họ sinh sống trong lòng nước Mỹ nơi đất nước giàu có bực nhất địa cầu. Có nhiều người Việt Nam từng bảo mỗi khi nhà nước mình có công trình gì cần đầu tư, và câu cửa miệng của họ " Sao không để tiền đó lo cho dân nghèo hay xây trường học". Vậy không biết dân Mỹ có biết đòi hỏi chính phủ Mỹ hay ko, khi mà họ tiêu tốn hàng ngàn tỷ đô cho các cuộc chiến tranh vô nghĩa, vậy tiền làm bom đạn đánh nhau sao ko lo cho dân nghèo nước Mỹ. Muốn có câu trả lời này cần phải có một bài khá sâu mà hôm nay tôi chưa đề cập tới.

Ngày nay nhiều người thường lập luận " ở các nước tư bản phát triển mức sống của đa số công nhân đã được nâng cao hơn trước rất nhiều, nên việc bốc lột không còn". Nhưng cái này nhầm cơ bản. Càng phát triển thì giá trị sản phẩm hàng hóa làm ra càng nhiều hơn, và giai cấp công nhân lại càng bị bốc lột thậm tệ hơn dưới một góc độ tinh vi, như ip của mẽo bốc lột giai cấp công nhân trung quốc, và những người nghèo khó ở châu phi, được trả những đồng lương bèo bọt, để khai thác nguyên liệu cho họ. Chiếc ip được bán với giá trên trời, nhưng chi phí để sản xuất rất làm ra lại thấp hơn nhiều so với sản phẩm bán ra, đã có ai từng hỏi tại sao người dân châu phi bán nguyên liệu quý để làm ra chiếc điện thoại mà vẫn nghèo ko? Vì tiền nó chảy vào ông chủ tư bản hết rồi và công của người lao động chỉ được chút xíu.

Ngày nay, phần lớn giá trị thặng dư mà những người lao động tạo ra chủ yếu nằm trong tay một nhóm ít người trên thế giới. Theo số liệu của FED năm 2017, Top 1% hộ giàu nhất nước Mỹ nắm giữ tài sản nhiều hơn 90% số hộ từ dưới tính lên.
Còn theo báo cáo về Tài sản toàn cầu mới đây của ngân hàng Thụy Sĩ Credit Suisse, Top 1% những người giàu nhất thế giới sở hữu hơn một nửa tài sản của thế giới. Ngoài bốc lột giai cấp công nhân thì tư bản còn bốc lột các nước phát triển, như khai thác tài nguyên một cách vô tội vạ, nhưng nước chủ nhà ngày càng nghèo đi ( điển hình là châu phi, dù tài nguyên vô cùng dồi dào, nhưng lại nằm trong tay các tập đoàn tư bản).

Tinh vi hơn ở chỗ, dù bị bốc lột, nhưng người lao động vẫn nghĩ rằng, mình được đối xử tử tể và trả tiền sòng phắng. Và Mác đã từng nói “ Tư bản sợ tình trạng không có lợi nhuận, hoặc lợi nhuận quá ít, cũng như giới tự nhiên sợ chân không. Với một lợi nhuận thích đáng thì tư bản trở nên can đảm. Được bảo đảm 10% lợi nhuận thì người ta có thể dùng tư bản đầu tư vào đâu cũng được; được 50% thì nó trở nên thật sự táo bạo; được 100% thì nó chà đạp lên mọi luật lệ của loài người; được 300% thì không còn tội ác nào nó không dám phạm, dù có nguy cơ bị treo cổ ”

Nếu tư bản ngày nay không có bốc lột, thì người dân Pháp biểu tình ở paris làm gì? Người dân Mẽo đấu tranh làm gì? Nhưng cảnh sát Pháp, Mỹ thì được đánh người vô tội vạ, nhưng nếu ở Việt Nam thì bị đám phương tây lên án về nhân quyền.




SỰ THẬT ĐẰNG SAU ÁNH HÀO QUANG NƠI XỨ THIÊN ĐƯỜNG SỰ THẬT ĐẰNG SAU ÁNH HÀO QUANG NƠI XỨ THIÊN ĐƯỜNG Reviewed by Cờ đỏ sao vàng on tháng 6 10, 2020 Rating: 5

Facebook

Được tạo bởi Blogger.