LỊCH SỬ CÓ THỂ BỔ SUNG CHỨ KHÔNG THAY ĐỔI BẢN CHẤT.!


Bộ thông sử 15 tập do Phan Huy Lê và Trần Đức Cường làm chủ biên đã không đáp ứng được sự mong mỏi của mọi tầng lớp nhân dân Việt Nam. Họ tự ý thay đổi bản chất lịch sử, họ tô vẽ Nguyễn Ánh từ một tên " cõng rắn cắn gà nhà" thành kẻ có công. Những tên bán nước Thanh Thanh Giản, Trương Vĩnh Ký được xóa tội và vinh danh.

Đặc biệt từ tập 12 đến tập 15 (giai đoạn 1945-1975)  họ đã thay đổi cụm từ "NGỤY QUÂN NGỤY QUYỀN" thành "QUÂN ĐỘI SÀI GÒN" . "CHÍNH QUYỀN SÀI GÒN". Tức là họ đã làm biến đổi một chính thể bù nhìn thành chính quyền hợp pháp.?

Thay đổi một đội quân tay sai bán nước thành quân đội chính quy của một nước VNCH.

Xóa bỏ cụm từ " NGỤY QUÂN NGỤY QUYỀN" cũng đồng nghĩa với việc MỸ KHÔNG XÂM LƯỢC VIỆT NAM.... 

Chưa kể trong bộ sử 15 tập, các tội ác của Mỹ trên đất Việt Nam cũng được giảm nhẹ.


LỊCH SỬ CHỈ CÓ MỘT.


Bộ thông sử 15 tập đã sai về bản chất nhưng vẫn tồn tại thì e rằng bộ quốc sử cũng giống như bộ thông sử mà thôi.

Bởi.. Bản chất ịch sử chỉ một.

Họ thay đổi ở bộ Thông sử thì cũng thay đổi ở bộ QUỐC SỬ.


======


Gửi về Hội đồng thẩm định:


NGUỴ NÓI VỀ NGUỴ!


"Ngụy" không chỉ đơn giản là "giả", như cái nghĩa tra trong từ điển.


Nói đến “ngụy quân, ngụy quyền” thì có nghĩa là nói đến quân đội tay sai, chính quyền tay sai, được ngoại bang trả tiền để làm cái việc phản lại dân tộc mình. Ngụy - "Việt Nam cộng hòa" cũng biết rõ điều ấy.


Chúng tự nói về mình như thế nào, xin mời xem “lưu bút” của một số nhân vật chính trong cái gọi là “thực thể Việt Nam Cộng hòa”:


+ "Bảo Đại chẳng là gì mà chỉ là công cụ trong tay người Pháp”.

+ "Biên giới Hoa Kỳ không ngừng ở Đại Tây Dương và Thái Bình Dương, mà kéo dài, ở Đông Nam Á, tới sông Bến Hải, ở vĩ tuyến 17 của Việt Nam”.

(Ngô Đình Diệm, Tổng thống)


+ "Mỹ còn viện trợ, thì chúng tôi còn chống cộng”. 

+ "Thưa Ngài Tổng thống, 

Tôi đề nghị Ngài yêu cầu Quốc hội Mỹ đồng ý cho chúng tôi vay dài hạn lần cuối cùng số tiền 3 tỉ Mỹ kim được phân chia trong 3 năm và kỳ hạn hoàn trả là 10 năm, với mức lãi suất do Quốc hội Mỹ tự quyết định.

Tiềm năng về dầu hỏa và nguồn lợi về nông nghiệp của chúng tôi sẽ thế chấp cho món nợ này".

+ "Nếu Mỹ mà không viện trợ cho chúng tôi nữa thì không phải là một ngày, một tháng hay một năm mà chỉ sau 3 giờ, chúng tôi sẽ rời khỏi dinh Độc Lập!".

+ "Các ông đưa tôi chỉ có 3 đôla mà thúc giục chúng tôi đi bằng máy bay, ghế hạng nhất, mướn phòng 300 đôla một ngày ở khách sạn, ăn ba hay bốn miếng bít-tết và uống bảy tám ly rượu Tây một bữa. Đấy là điều kỳ quặc không bao giờ làm được”.

+ "Mỹ đánh không lại Cộng sản nên bỏ mặc Việt Nam cộng hòa đánh một mình thì làm sao ăn. Có giỏi thì Mỹ vô đây lần nữa…”

(Nguyễn Văn Thiệu, Tổng thống, Tổng tư lệnh quân đội)


+ "Hết Tây (Pháp) rồi đến Mỹ, chẳng lẽ bây giờ còn đi làm tay sai cho Tàu nữa sao!"

(Dương Văn Minh, Tổng thống)


+ "Việt Cộng gọi chúng tôi là những con rối, những con bù nhìn của người Mỹ. Nhưng rồi chính nhân dân Mỹ cũng gọi chúng tôi là những con bù nhìn của người Mỹ, chứ không phải là lãnh tụ chân chính của nhân dân Việt Nam”.

+ "Mỹ luôn luôn đứng ra trước sân khấu, làm "kép nhất". Vì vậy ai cũng cho rằng đây là cuộc chiến tranh của người Mỹ và chúng tôi là những kẻ đánh thuê. Tôi biết rất rõ ràng về cái gọi là những người chỉ huy, những ông tướng lĩnh miền Nam khi ấy. Từ ông Thiệu đến những ông khác dưới trướng, xin lỗi, toàn là những vị ăn chơi phè phỡn, tài không có mà đức cũng không. Trước đây có "ông" Mỹ đứng sau thì không có chuyện gì, nhưng khi phải một mình trực tiếp đối diện với khó khăn thì bản chất cũng như tài năng lộ ra ngay”.

(Nguyễn Cao Kỳ, Phó Tổng thống)


+ "Chúng ta không có trách nhiệm về chiến tranh. Trách nhiệm về cuộc chiến ở đây là của người Mỹ. Chính sách đó do họ đề ra, chúng ta chỉ làm theo họ mà thôi!".

+ "Việt Nam cộng hòa chỉ là một con cờ trong chiến lược toàn cầu của đại cường Hoa kỳ”

(Cao Văn Viên, Đại tướng, Tổng Tham mưu trưởng quân đội)


+ "Những sản phẩm cho nhu cầu từ ăn, ở, mặc, tới vận chuyển, một tỷ lệ rất quan trọng được đáp ứng từ viện trợ Mỹ... về vật chất, sự lệ thuộc đã hầu như là toàn diện. Tình trạng này lại còn dẫn tới sự lệ thuộc về tinh thần và tâm lý. Nếu Mỹ còn giúp, thì các nhà lãnh đạo và quân đội Việt Nam Cộng hoà còn chịu đựng, chiến đấu. Nếu có dấu hiệu là Mỹ bắt đầu bỏ, thì tinh thần bắt đầu sa sút. Tới lúc bỏ thật là sụp đổ

...Về chính trị, phía Mỹ luôn chủ động như vậy, còn về quân sự? Ngay từ lúc Mỹ mới nhúng tay vào Miền Nam cũng đã có sự bất đồng về chiến thuật giữa Cố vấn Mỹ và Tướng lãnh Miền Nam. Trong một buổi họp, viên tư lệnh Mỹ ở Miền Nam, Tướng O'Daniel đã nói toạc ra là "Ai chi tiền thì người đó chỉ huy" (who pays, commands)…"

(Nguyễn Tiến Hưng, Bộ trưởng Kinh tế)


+ "Người Mỹ nhân danh dân chủ để khai thác xương máu người Việt trong việc thiết lập một "tiền đồn chống Cộng" tại Đông Nam Á. Người Mỹ đến Việt Nam không vì quyền lợi người Việt Nam mà vì quyền lợi người Mỹ. Nền dân chủ mà người Mỹ tán dương khi can thiệp vào Việt Nam là nền dân chủ được định nghĩa trong quyền lợi của Mỹ, một thứ phó sản được dùng làm bình phong để thực hiện chính sách chia để trị, thiết lập đạo quân thứ năm, khuyến khích tình trạng vô chính phủ, nội loạn… để dễ bề khuynh loát và khi cần thiết để thực hiện các cuộc đảo chính và ám sát lãnh tụ quốc gia bằng bàn tay của các tay sai bản xứ".

(Nguyễn Văn Ngân, Trợ lý đặc biệt của Tổng thống Thiệu)


+ "Ngày xưa tôi gọi đây là chiến tranh của Mỹ tại vì ổng (Mỹ) vô trong này từ cấp lớn đến cấp nhỏ ổng đều ở trên đầu, ổng làm cố vấn hết. Từ trên xuống dưới là của ổng hết, súng cũng của ổng, hành quân cũng của ổng, đánh gì cũng của ổng và trách nhiệm cũng của ổng. Còn ông tổng thống trước khi ổng chạy đi thì ổng lên tiếng chửi Mỹ. Cái người ủng hộ Mỹ nhất mà cũng quay lại chửi Mỹ thì hỏi tôi không chống Mỹ sao được?"

(Ông Hồ Ngọc Nhuận, Nghị sĩ Quốc hội VNCH)

===

Như vậy, ai cũng biết bản chất “ngụy quân, ngụy quyền” của cái gọi là “Việt Nam cộng hòa”. Những người từng nắm giữ trọng trách của “Việt Nam Cộng hòa cuốc” càng hiểu rõ điều đó, chỉ có điều họ có muốn nói ra hay không mà thôi.


Chỉ riêng các nhà “dziết sử” ngày nay, là giả vờ như không biết, và lại ... thiếu tôn trọng nguỵ khi chúng nói về sự thật lịch sử!

Mong rằng, Hội đồng thẩm định bộ Quốc sử 30 tập biết điều này, điều mà Đảng và Bác luôn nhất quán!




LỊCH SỬ CÓ THỂ BỔ SUNG CHỨ KHÔNG THAY ĐỔI BẢN CHẤT.! LỊCH SỬ CÓ THỂ BỔ SUNG CHỨ KHÔNG THAY ĐỔI BẢN CHẤT.! Reviewed by Cờ đỏ sao vàng on tháng 11 15, 2020 Rating: 5

Facebook

Được tạo bởi Blogger.